Tên đầy đủ: Từ Công Phụng
Tôi viết vội bài thơ Dù giấy trắng là một bức tường Dù mực đen chỉ mỗi hòn than Khi một thoáng nhìn thấy em......
Em có nghe chăng ngoài kia không gian rộng mở mùa Xuân tràn về. Ngàn hoa đang nở rộ, mừng Xuân khoe sắc thắm toả......
Đời anh sớm muộn gì Đời em sớm muộn gì Tình ta sớm muộn gì ...cũng hấp hối Thôi cũng đành một kiếp trăm năm......
Từ khi ta tiễn người Về cuối chân mây xa vời Về với áo sinh hững hờ Người hỡi ta một mình lẵng lẽ Quay......
Rung một cánh nhạc buồn Phím có hay người khóc trên cung đàn lẻ loi Rơi một ngấn lệ sầu Có ai hay người khóc......
Một chiều êm tay đan tay dìu nhau trên lối Đưa em đi nhè nhẹ vào đời Bằng vòng tay tôi nâng niu mùa thu......
Em đến thật êm đềm. Như giấc mơ trong mùa Hạ, mây trời lang thang ngoài khung trời vắng. Trên gót chân vương nhẹ nhàng.......
Và em nữa cách gì ta trốn mãi Chạy muôn đời chiếc bóng vẫn đeo theo Sông dấu mặt nghìn năm trong mắt buồn Bỗng......
Trong hồn em có một cõi đời hiu quạnh Sao người qua đây không một lần ghé thăm ? Vườn trăng xưa đóa Quỳnh Hương......
Buồn rơi giữa đêm mù lẻ loi, sao người còn đi hoài đi mãi Cho tôi hoang vắng trong đêm dài, buồn rơi lẻ loi......
Em còn nhớ không em một lần em đã đến thăm tôi Trong một sớm thu sang mùa mưa ướt phố thênh thang Mưa từng......
Ngồi đây với em. Ngồi nhìn đôi mắt em nhòa trong bóng đêm, ngàn vì sao như rơi xuống bên thềm. Ngồi nhìn nhau không......
Ơn em thơ dại từ trời, theo ta xuống biển, vớt đời ta trôi. Ơn em dáng mộng mưa vời, theo ta lên núi, về......
Em, lại đây với anh ngồi đây với anh trong cuộc đời này nghe thời gian lướt qua mùa xuân khẽ sang chừng như không......
Trời đêm nay đi về trong tiếng mưa buồn, nằm nghe cô đơn đưa vào nhớ. Tôi xin em giọt nước mắt đêm nào rơi......
Đường về chiều xưa mưa buồn đưa bước chân đêm. Đường về chiều nay mưa còn rơi nữa không em ? Mái tóc hong vàng......
Rồi anh buồn đếm sao trời bước đi. Đi trên môi mềm và chẩy trên ngàn suối tóc lưng thềm. Nhẹ với tầm tay lên......
Dìu nhau vào cơn mê bên lề cuộc sống. Vòng tay đầy hơi thở nồng ấm. Dìu nhau vào tiếng hát rong rêu suởi cho......
Trời đem mây trôi về trên đó cho buồn ghì tuổi đá mưa dạt dào ngàn đời. Ngày đó trong khung trời bãng lãng khẽ......
Tôi như người ru mộng sống cuộc đời bềnh bồng ngó quanh đời quạnh hiu Buồn rơi theo năm tháng chết trên lưng tháng ngày......