Tên đầy đủ: Khánh Đơn
Đường phố đêm vắng chỉ có anh và em Trời mưa lạnh căm ướt vai em nhỏ bé Người nói thật khẽ một câu nói......
Trời đổ cơn mưa Mưa mùa đông ướt vai của em Lạnh buốt con tim Càng làm em cồn cào nỗi nhớ. Vào một ngày......
Tình đôi ta trôi thật xa Theo áng mây phía cuối chân trời Gặp làm chi rồi chia ly Để anh không khóc cho người......
Chợt nghe câu ca sao mà xót xa Kể về một tình yêu thật buồn Tựa chuyện tình ta buốt giá tâm hồn Môi cười......
Có nhớ lúc nước mắt rơi không em? Khi em khóc thì luôn có anh bên cạnh Cho em mượn bờ vai mỗi khi em......
Ngồi một mình bên ly cà phê đắng Và từng giọt lệ buồn cho tình ta đã rơi Từng giọt cà phê rớt Cho lòng......
Tiếng yêu kia đậm sâu bỗng phai tàn mau Em đi về đâu, sao chẳng nói 1 câu Để mình anh bơ bơ, từng đêm......
Thà như ngày xưa khi yêu em cứ nói đi Con tim của em đang nhớ nhung một bóng hình Còn hơn đi bên anh......
Em đã khóc, từng đêm nhớ anh thật nhiều Em đã cố để không phải nghĩ đến anh Mà sao em vẫn không thể nào......
Ngồi trong đêm nhìn về quá khứ Giọt nước mắt đàn ông bỗng lăn dài Nhìn về tương lai cũng tối tăm mịt mù Cuộc......
Lời người đời thường hay nói Lúc yêu ai đừng yêu hết lòng mình Và người đời vẫn cứ khuyên Đừng nên tin tất cả......
Người ơi hãy cho anh một lần thôi thấy em được cười vui hãy cho anh được sánh vai bên người hãy cho anh em......
Chàng ra đi, chàng đã ra đi phương trời thật xa xôi Có lẽ sẽ không bao giờ về đây nữa Giữa màn đêm một......
Một mình lặng thầm ngày tháng vẫn đi tìm. Nữa trái tim của mình giữa trần gian. Để rồi gặp nàng người con gái dịu......
Tình không như ước vọng Mà tình yêu như ác mộng Yêu nhau làm chi Để rồi nói câu biệt ly? Biết tình là nước......
Cuối cùng rồi thì mình cũng chia tay Rồi thì mình cũng xa nhau Tình yêu ấy giờ phai màu Nhìn nhau giây phút cuối......
Chào anh em là, em là con gái miền tây Mới lên thành phố được có được có mấy ngày Nhìn thấy xung quanh người......
Phố đông người anh lặng nhìn xa xăm mù khơi Ai cũng vội về vì chẳng có ai đó đang chờ Chỉ anh thôi không......
Kể từ khi mà anh và em đã không còn yêu Nụ cười em dường như đã mất, sống trong quạnh hưu Nhiều lần em......
Sao em chẳng tin anh yêu mình em, sao cứ hờn ghen tháng ngày, sao em lại nói ra câu quá đau lòng "đàn ông......