Tên đầy đủ: Anh Bằng
Thằng bé âm thầm đi vào ngõ nhỏ Tuổi ấu thơ đã mang nhiều âu lo Ngày nó sống kiếp lang thang Ngẩn ngơ như......
Từ dạo ấy quê hương biến động Giặc tràn về gieo rắc lầm than Từ dạo ấy cha tôi đi để lại Trên đời này......
Đường tình nhiều khổ đau Tôi biết chuyện người yêu Thay lòng như đổi áo Khi bước chân vào đời Tôi trót yêu một người......
Bài tango tím như cánh pensee buồn. Như tiếng cô đơn tận cùng tâm hồn. Bài tango tím tôi viết chiều mưa rơi. Chiều mưa......
Có những lúc mình đi trong nắng mà đời như giá băng. Có những lúc mình đi trong tuyết sao nghe hồn dầy ấm êm.......
Chiều lang thang trên phố cho mắt vui một giờ Người yêu thương chưa có nên lòng vẫn thờ ơ Chiều đi hoang trên phố......
Làm sao anh nỡ quên Ðà Lạt thơ? Quên những đêm sương đổ trắng mặt hồ, Quên người em gái ngày xưa, Quên đường suối......
Tôi vẫn cô đơn, em dù đẹp như mộng mơ Tôi vẫn cô đơn chưa hề nói yêu bao giờ Tôi vẫn cô đơn không......
Về ngang qua đường cũ lá vẫn xanh nguyên màu Có đôi chùm hoa lạ chậm tím vì mong nhau. Về ngang qua quán cũ......
Đêm vũ trường anh đón em Mình nép vào nhau dưới hoa đèn màu. Mình lướt nhẹ theo tiếng ca ngọt ngào Nụ hôn đón......
Đốt đuốc lên ! Ta đốt đuốc lên ! Cho tình anh em Việt Nam đoàn kết Thắp nến lên ! Ta thắp nến lên......
Người ơi khi cố quên là khi lòng nhớ thêm Dòng đời là chuỗi tiếc nhớ Mơ vui là lúc ngàn đắng cay... xé tâm......
Đời không như ước mơ lòng người Cuộc đời xô đẩy mình đến rã rời Còn lại gì?..Người yêu đã khuất Tình yêu đến như......
Anh đã cho tôi thời gian tuyệt diệu Với chuỗi hôn nồng môi ấm hương yêu Nhưng tiếc thay cho ngày vui qua mau Trái......
(nhạc: Anh Bằng - thơ: Nguyễn Tất Nhiên) Chiều xưa có ngọn trúc đào Mùa thu lá rụng bay vào sân em. Chiều thu lá......
Vùng ngoại ô, tôi có căn nhà tranh Tuy bé nhưng thật xinh Tháng ngày sống riêng một mình Nhà gần bên, em sống trong......
Đừng, đừng nói yêu tôi như loài chim trời biết nói Đừng, đừng nói yêu tôi như đuà vui trên môi Đừng, đừng nói yêu......
(nhạc: Anh Bằng - thơ: Đặng Hiền) Buồn như áo em hôm nào ướt mưa đêm Sầu như dáng em nhẹ gót bước qua thềm......
Thôi, em hãy quên tôi, em hãy quên tôi như hãy quên một nụ cười, quên một nụ cười trong giấc ngủ, trong chiêm bao.......
Em là gái trong song cửa Anh là mây bốn phương trời Anh theo cánh gió chơi vơi Em vẫn nằm trong nhung lụa Em......