(nhạc: Phạm Duy - thơ: Phạm Thiên Thư) Rằng xưa có gã từ quan Lên...
Nam: Xa vắng vài năm nay trở về thấy em mà anh bỗng giật mình...
Giờ thì anh sẽ phải khóc hay gượng cười Bàn tay anh phải níu giữ...
Từ khi em bước ra đi cõi lòng anh ngập tràng bao giá băng Căn...
Chiều đã tới và mưa đã rơi đây đó sầu dân đầy vơi. Bờ bến...
Này tóc mây, này gió bay này em lòng hoa...
Em qua như mùa xuân bay qua Ngoài kia nắng...
Từ bờ vai em thiếu nữ Tóc lên xanh như...
Mùa đã tàn đâu mà lòng ai hao gầy Tình...
Là tim vỡ tan bật lên tiếng than Là tan...
Có tiếng gọi em trong cơn mưa Em không nhìn...
Vẫn cứ nhớ lúc em buồn đau Vắng anh Không...
Bỗng thênh thang trời đất nhu mì Là biết xuân...
Một đêm sáng tươi để em lướt như bay trong...
Mới qua, đã tàn Tình ngọt ngào sao trốn đi...