[Nhạc: Tùng Châu - Lê Hựu Hà] Trong tình yêu làm sao biết ai luôn...
Có phải tôi là người quê hương ruồng bỏ ? Có phải tôi là người...
Nếu tôi có được phép thần thông tôi sẽ đưa anh đi thăm Sài Gòn...
Cắt đôi nỗi sầu, anh buông tay cắt đôi nỗi sầu Anh cắt đi cả...
Làng tôi xanh bóng tre, từng tiếng chuông ban chiều, tiếng chuông nhà thờ rung...
Ngày xưa, xưa ơi là xưa, ở một nơi đồng...
Chớ đến lúc mất đi mới thấy lo Chợt nhớ...
Anh có nỗi sợ, sợ ta mất nhau Tình yêu...
Đôi khi anh thường muốn có Niềm vui mỗi tối...
Không thể tin vào giây phút ấy Không ngờ đến...
Ngồi nơi đây ngỡ như đôi bàn tây nắm lấy...
Đã bao giờ anh nghe có vài điều khi yêu...
Không thể tin vào giây phút ấy Không ngờ đến...
Viết hết nốt đêm nay, lại một ngày thật dài...
Chẳng thể nói thành lời, những cảm xúc tuyệt vời...