(nhạc: Phạm Duy - thơ: Phạm Thiên Thư) Rằng xưa có gã từ quan Lên...
Nam: Xa vắng vài năm nay trở về thấy em mà anh bỗng giật mình...
Giờ thì anh sẽ phải khóc hay gượng cười Bàn tay anh phải níu giữ...
Ai có hỏi vì đâu ta cách xa nhau rồi biết làm sao em nói...
Xin hiểu tình yêu, trong thời chiến chinh này mấy người mơ ước cho tròn....
Rồi một đêm sáng trăng có một người đàn ông...
Bạn yêu dấu có một thời ta từng sống bên...
Người Bắc Ninh vốn trọng chữ tình ư là Người...
Nàng ơi ! cho muợn nụ cuời xinh… nghe Cho...
Mẹ ơi con đã già rồi con ngồi nhớ mẹ...
Rượu một mình với ngọn đèn đêm Khi gió thu...
Hà Nội cái gì cũng rẻ, chỉ có đắt nhất...
Đoàn quân vội đi đi về biên giới cũng từ...
Đời doanh nhân vốn thông minh hai với hai không...
Nhớ, nhớ cái hôn đầu tiên, anh chưa dành cho...