Bỗng thênh thang trời đất nhu mì Là biết xuân đang về thăm Bỗng hoa...
[Verse 1] Một hai ba hoá tro tàn Sầu cho ta tất cả cho nàng...
Chiều mưa trong đại đội ngoài chiến trường Có anh thanh niên xung phong đi...
Lúc yêu em cũng là khi người đi rất xa. Tôi không tin trái tim...
Biết yêu trong cô đơn sao anh vẫn tương tư hoài Biết yêu trong đợi...
Có phải là em thuở nào người mà anh đã...
Không lẽ mãi mãi ta chẵng thể gần bên nhau...
Đã đến lúc phải xa nhau thôi người yêu hỡi...
Tiếc nuối tháng năm qua rồi Từng quá khứ lại...
Cố nhắm đôi mi thật lâu rơi từng giọt nước...
Anh phải thêm bao nhiêu lâu cho anh không còn...
Có mỗi anh nơi góc căn phòng Lại nhớ đến...
Hạnh phúc đã mãi trôi xa Để rồi trong đêm...
Cố nhắm đôi mi thật lâu rơi từng giọt nước...
đến môt ngày anh ngồi tập chát anh lại thấy...