Khi anh là mênh mông, là mênh mông Là lúc đôi cánh trái tim anh rất dài và rất rộng Là lúc anh mơ màng......
Gữa rừng dừa, có người mẹ đôi mắt mù lòa Dẫn đường cho con đi ra trận Nơi trận tuyến là những dòng sông…. ****......
Ta cùng cắn làm đôi hạt lúa nầy…. Cho môi trong môi ngây ngất đắm say Để một nửa bên môi Em ươm mầm mạ......
Quê Mẹ rực rỡ hoa đào Quê con mai nở vàng sao giữa cờ. Con trong lòng Mẹ bao giờ Đào mai ghép lại thành......
Anh ghi nhật ký, hay là thơ Sao lời hơn, trăm mộng ngàn mơ Theo bước quân đi, tâm hồn nói Yêu quê hương, ai......
Anh ra thăm Em mùa thu Hà Nội Mang theo nỗi nhớ của xứ dừa xanh và nỗi nhớ nồng nàn của riêng Anh Nỗi......
Từ thuở xa xưa Khi *Lý Sơn có dấu chân người Lời thề của biển, bao lần vượt sóng ra khơi: “Thề chết xin làm......
Nơi ấy tôi về, là mái trường xưa Đã bao đời thầy cô, đã mấy kiếp học trò Nhưng trường vẫn đứng đó, rêu phong......
Ai đến Long An, nhớ về thăm quê hương Tân Bửu* Nghe tổ quốc kể chuyện, nụ cười người con gái Việt Nam bất tử......
Khi chiếc cổng trường vừa khép vội Một cánh phượng rơi đỏ hoe mắt em tôi Mấy hạt mưa đầu hạ vo tròn bao nỗi......
Giọt buồn nầy, Em đặt không tên Bởi tình yêu Anh không bờ bến Bởì trái tim Em không bao giờ quên.... *** Giọt buồn......
Em lớn lên, ở tận sông Hồng Anh tuổi xuân, bên dòng Cửu Long Hai buổi đến trường, trong mưa nắng Áo trắng hai màu,......
Trắng đêm trăng khuyết vẫn đợi trăng tròn Trắng đêm Anh đợi Em về với con Đến nay, Anh đếm tháng mười hai rồi Con......
Em trả lời đi rằng có yêu anh thật không Tại sao cứ nói kiếp trước kiếp sau lòng vòng Trên đời nầy chỉ có......
Mênh mông dù có mênh mông Trời cao vẫn thấp, mây xa vẫn gần Trong ta chí lớn vô ngần Nước hơn biển cả, tình......
Ngày về, để lại sau lưng cả núi rừng.. Với bao nổi gian lao, và gạo úa đã từng.... Xa rừng, như thuở xa nhà......
Tiếng trống tựu trường, buông lơi buông lơi Nước mắt học trò, mưa rơi mưa rơi Những tấm bảng đen, trên nền áo trắng Ghi......
Khi hoàng hôn vừa nhắm mắt Là lúc nỗi nhớ lại thức giấc Nỗi nhớ dĩ vãng cứ lững lờ trôi trong đời tôi Nỗi......
Ai nghe không mùa xuân đến... Mùa xuân đến với muôn người... Riêng Anh chỉ đến với các Em thôi... Những đứa Em mái đầu......
Khi mới ra đời.. Mẹ đặt tên con lúc nằm nôi Để mẹ nhắc nhở đòn roi.. Để con biết được ao sâu vực thẳm.......