Hồn cầm phong sương hình dáng xuân tàn. Ngày dần buông trôi sầu vắng cung...
(nhạc: Ngô Thụy Miên - thơ: Ngọc Thủy) (1990) Sáng nay nhìn suốt qua khung...
Chiều vàng dìu nhau trong gió Rì rào hàng dương thương nhớ Thẫn thờ bàn...
Mùa đã tàn đâu mà lòng ai hao gầy Tình đã tàn đâu mà tim...
Đầu năm ra tới chốn đóng quân Lâu lắm đôi ta chưa gặp một lần...
Bao lần em hờn ghen cho ta mãi xa rời...
1. Màn đêm, dần buông cuối trời, hạnh phúc với...
Tìm những mất mát khi bé thơ Một đôi gương...
Verse 1 Có lúc cuộc đời đầy niềm vui Babe...
Khi màn đêm đang dần buông Chìm vào mây, phai...
Khi nắng phai nhạt cuối sân Tim nghe nao nao...
Hello từ lâu lắm ta không gặp Và xin cho...
Jeg med min spion øyne Lille, Noe som begynner med...
1. Tôi đi ngang qua bao phố phường đông vui...