Nhà em có hoa vàng trước ngõ Tường thật là cao, gió leo cây kín...
(nhạc: Văn Cao - lời: Văn Cao - Đỗ Hữu Ích) Cùng ngước mắt về...
Có phải tôi là người quê hương ruồng bỏ ? Có phải tôi là người...
Chiều vàng dìu nhau trong gió Rì rào hàng dương thương nhớ Thẫn thờ bàn...
Cắt đôi nỗi sầu, anh buông tay cắt đôi nỗi sầu Anh cắt đi cả...
Có phải là em thuở nào người mà anh đã...
Tiếc nuối tháng năm qua rồi Từng quá khứ lại...
Cố nhắm đôi mi thật lâu rơi từng giọt nước...
Đã đến lúc phải xa nhau thôi người yêu hỡi...
Không lẽ mãi mãi ta chẵng thể gần bên nhau...
Có mỗi anh nơi góc căn phòng Lại nhớ đến...
Anh phải thêm bao nhiêu lâu cho anh không còn...
Hạnh phúc đã mãi trôi xa Để rồi trong đêm...
Cố nhắm đôi mi thật lâu rơi từng giọt nước...
đến môt ngày anh ngồi tập chát anh lại thấy...