(nhạc: Ngô Thụy Miên - thơ: Ngọc Thủy) (1990) Sáng nay nhìn suốt qua khung...
Hồn cầm phong sương hình dáng xuân tàn. Ngày dần buông trôi sầu vắng cung...
Một đêm sáng tươi để em lướt như bay trong đêm sao sáng rồi để...
Chắc em còn buồn lắm, từ ngày tôi đi người chẳng nói năng câu gì...
Mắt trong veo vừa liếc qua, là biết đam mê lại qua. Tóc nâu thơm...
Lời sắp nói chắc sẽ đau lòng phải không em...
Ở trên cao, ánh trăng như bình minh Ngày mới...
Nhìn vào hư không Ngước vô định vào xa xăm...
Chợt bước chân tê dại Chợt xao xuyến lạ Xa...
Em đang nhìn vào anh đấy Mà anh ngó đâu...
Hôm nay thật khác Tinh mơ tôi thức dậy thật...
Giọt nước mắt rơi tận sâu trong lòng Một cảm...
Em ơi thật lòng anh vẫn hy vọng Tình yêu...
Này người yêu ơi Có những lúc bối rối anh...
Mình không hợp nhau anh biết Mà vẫn yêu càng...